In hộp pizza, hộp pizza kraft, hộp pizza trắng

Thảo luận trong 'Hợp quy thiết bị điện tử' bắt đầu bởi githenhi, 9 Tháng mười một 2018.

  1. githenhi

    githenhi Active Member

    Chuyên cung cấp Hộp giấy Pizza với nhiều loại kích cỡ khác nhau cho bạn tha hồ lựa chọn:
    [​IMG]
    Bạn có thể in thương hiệu - logo - sdt của cửa hàng bạn lên hộp giấy để quảng cáo.
    Hộp có độ dầy cao 3 lớp giấy carton có thể giữ nóng lâu, không bị xẹp, rách, tiện lợi.
    [​IMG]
    [​IMG]

    NẾU BẠN SỬ DỤNG SỐ LƯỢNG KHÔNG NHIỀU VÀ KHÔNG CẦN IN THƯƠNG HIỆU BẠN CÓ THỂ CHỌN HỘP PIZZA TRẮNG KHÔNG IN LUÔN CÓ SẴN
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
     
  2. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thi trượt đại học tôi đành ở nhà làm ruộng với bố mẹ, cuộc sống yên bình trôi qua được hai năm thì có một doanh nghiệp ở tận trong Sài Gòn về quê tuyển công nhân cho khu chế xuất.

    Không bỏ lỡ dịp may tự lập tôi xin bố mẹ cho tôi vào thành phố thực hiện giấc mơ đổi đời. Bố mẹ vui vẻ ủng hộ tôi vì bố mẹ còn khoẻ, công việc nhà nông đủ để bố mẹ sống dư dả, vả lại chị gái tôi lấy chồng làng bên nên dù tôi có đi làm xa thì ở nhà đã có chị sớm hôm gần gũi, đỡ đần bố mẹ.

    Sau thời gian được đào tạo nghề, lớp thanh niên đến từ khắp nơi trong đó có tôi đã trở thành công nhân của xí nghiệp giày da xuất khẩu. Xí nghiệp không có đất làm nhà cho công nhân nên chúng tôi phải đi thuê trọ ở ngoài, để tiết kiệm tiền tôi, Tuấn và Hưng là 3 đứa cùng quê thuê chung một phòng ngủ còn ăn uống thì đã có cơm bình dân ngay đầu ngõ.

    Chúng tôi làm theo ca kíp nên phòng trọ hiếm khi đủ mặt cả ba người, tuy vậy mỗi khi chủ nhật trùng ngày nghỉ chúng tôi lại tổ chức bữa ăn trưa với mấy món quê cho đỡ nhớ nhà. Tôi, Tuấn và Hưng gắn bó với nhau được 3 năm thì Tuấn yêu và lấy một cô gái Sài gòn, còn Hưng thi đỗ vào một trường đại học mở nên phòng trọ chỉ còn lại mình tôi.

    Tôi cũng có ý chờ một người bạn mới vào trọ cùng cho đỡ vào ra thui thủi một mình, nhưng cả năm mà chẳng có ai, thành ra dần dần tôi cũng quen, rồi lại thấy ở một mình tự do, thoải mái hơn, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ mà chẳng phụ thuộc, phiền luỵ gì đến ai.

    Rượu bia, thuốc lá không phải món tôi ưa thích, mục đích là vào Sài Gòn để kiếm tiền nuôi thân rồi tích luỹ kinh tế may ra đổi đời nên tôi chăm chỉ hết sức trong công việc.

    Ngoài giờ làm chính, tôi còn tranh thủ tăng ca khi xí nghiệp cần, số tiền tôi dành dụm được cũng ra tấm ra món sau gần 6 năm trụ lại chốn thị thành. Một năm hai lần về quê thăm bố mẹ, thăm chị gái, toii có quà cáp chút đỉnh thì bố mẹ, chị gái nhận chứ biếu tiền dứt khoát mọi người từ chối với lí do tôi cứ giữ lấy để còn lo chuyện vợ con.

    Biết bố mẹ mong tôi sớm xây dựng gia đình nhưng nhìn cảnh mấy đứa bạn cùng lứa vợ con bìu ríu, nhiều đứa làm cật lực mà bữa sáng lo bữa tối đến hụt hơi nên tôi khất với bố mẹ cho tôi thư thư một thời gian nữa để thật đủ đầy về kinh tế tôi sẽ lấy vợ cho bố mẹ yên lòng.

    Thế nhưng lời hứa của tôi không bao giờ trở thành hiện thực được bởi tôi đã tự huỷ hoại tương lai của mình khi tôi mắc HIV chỉ sau lần duy nhất quan hệ với cô gái lạ mà tôi tự nguyện đưa cô ấy về phòng trọ của mình.

    Đó là một buổi tối cách đây hai năm, tôi tham dự một tiệc sinh nhật của bạn cùng công ty tại quán karaoke, có chút men rượu làm nền, lại được cô gái trẻ son phấn thơm nức, váy áo mỏng tang khêu gợi kề bên, tôi không sao giữ nổi mình, để rồi tôi và cô gái lạ có một đêm "vui vẻ" trọn vẹn.

    Tôi đã trả công sòng phẳng cho cô ta và cho đến nay tôi chưa bao giờ gặp lại người tình một đêm của tôi lần nào nữa. Cũng từ lần quan hệ đó, tôi chưa bao giờ lặp lại. Thế nhưng trong lần kiểm tra sức khoẻ định kì gần đây của công ty, kết quả xét nghiệm máu cho thấy tôi dương tính với HIV.

    Nhận kết quả động trời ấy, tôi thấy tối sầm trước mắt. Xí nghiệp vẫn cho tôi làm việc nhưng với căn bệnh của mình tôi tự thấy xấu hổ, tự thấy cuộc sống của mình có khoảng cách với mọi người. Làm sao để bố mẹ, chị gái tôi ở quê khỏi sốc khi biết tình cảnh thật của tôi lúc này? Có là quá muộn để tôi làm lại cuộc đời? taxi tải thành hưng
     
  3. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
     
  4. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này